Tiếng bước chân không gấp gáp cũng không chậm rãi mà vô cùng rõ ràng.
Mỗi tiếng bước chân lên cầu thang đều như dẫm lên trái tim Hoài Giảo, khiến cậu hoảng sợ, ngón tay run rẩy.
Sau tiếng súng ở tầng một, nhất thời không có động tĩnh gì. Cầu thang nối từ sảnh lên tầng 2 không ngắn nhưng cũng không dài, có thể đi bộ tới đó trong chớp mắt.
Trác Dật nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Hoài Giảo, quay người chạy về phía tầng hai.
"Là ai?" Hoài Giảo cố gắng hạ thấp giọng, run run hỏi Trác Dật.
Vừa rồi ở cầu thang nói chuyện, ngoài tiếng súng ra, hai người không nghe thấy tiếng cửa biệt thự mở ra, đồng nghĩa người đi lên lầu lúc này chỉ có thể là Lục Văn hoặc Hình Việt.
"Không phải là Lục Văn." Trác Dật cau mày, hắn không muốn hù dọa Hoài Giảo, nhưng với Lục Văn bị thương ở chân, tiếng bước chân bình thường như vậy không thể là của hắn.
Chưa kể còn có tiếng súng.
Hai người nhanh chóng chạy vào hành lang không có đèn, càng đi vào càng tối. Với ý định chạy càng xa càng tốt, Trác Dật dẫn Hoài Giảo vào thẳng căn phòng cuối hành lang.
Khi cửa mở, Hoài Giảo nhận ra, đây là phòng của Hình Việt. Bởi vì vừa bước vào cửa, họ đã nhìn thấy ngay trước mặt một tấm gương giống như trong phòng Hoài Giảo.
Trác Dật còn nhớ sáng nay lúc xông vào phòng Hoài Giảo, hắn hỏi Hình Việt có thể vào phòng hắn không vì không đánh thức được Hoài Giảo, Hình Việt lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-xinh-dep/2382805/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.