Editor muốn nói: Đăng tại acc chính Cresent mun (chỉ đăng tại Qát Pát, wordpress thui, mí bà nào đọc ở mấy web re-up thì đừng bình luận vì vô nghĩa lắm, tui không đọc được. Chưa kể bản reup bị sai nữa, hãy đọc ở quát pát để có trải nghiệm tối ưu.)
10.
" Này, tôi chỉ giỡn thôi mà."
Trác Dật đuổi theo Hoài Giảo, trên mặt còn treo một nụ cười ngả ngớn.
Hắn vốn định dỗ người mấy câu, nhưng khi thấy lỗ tai cậu vì tức giận mà chuyển sang màu hồng phấn, hắn buột miệng nói ra mấy lời thành thật: " Cậu chưa từng nghĩ đến thật sao?"
Hoài Giảo:...
Cậu bị điên à!
" Đúng! Không ai được nghĩ đến cái đó, nghĩ thôi cũng phạm tội rồi nha!"
" Đừng tơ tưởng đến bảo bảo của tôi à nha! Dù bảo bảo vừa dễ gần lại vừa sở hữu vẻ đẹp tự nhiên nữa."
" Gà rừng sao có cửa với phượng hoàng chứ."
" Tôi cũng đồng ý với mọi người, nhưng, nhưng mà, tôi cũng thật muốn bắt bảo bảo giấu trong núi, chắc là bảo bảo khóc cũng không dám khóc đâu..."
" Đ* m*, nói cái mà tôi hết buồn ngủ luôn nè."
Hoài Giảo sắp bị tẩy não bởi những suy nghĩ trong đầu, làn đạn lại còn nói lời cợt nhả không chịu để cậu yên, cậu vừa thẹn lại vừa phiền, Trác Dật còn muốn quấn lấy cậu chọc.
"Thật sự mà nói, nếu cậu không đồng ý, tôi cũng đâu có bắt buộc được cậu."
Rõ ràng là nói chuyện không có ý tốt, hắn lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-xinh-dep/2382773/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.