Một tuần nhanh chóng trôi qua, kỳ thi lần này, Thất Nguyệt đã khiến cả lớp được mở rộng tầm mắt, không ngờ Thất Nguyệt lại nhảy hơn hai mươi hạng trong lớp, mặc dù đó không phải là thành tích tốt nhất nhưng trong lớp này cũng đã là mức học trên trung bình rồi. Không còn nghi ngờ nữa, Thất Nguyệt chính là học sinh tiến bộ nhất trong lớp, khi nhìn bảng nguyện vọng của cô, mọi người lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.
Thất Nguyệt dọn dẹp cặp sách xong thì đi về phía cổng trường, khi còn chưa tới chỗ cổng trường thì thấy có nhiều người xuất hiện chặn ở cổng.
Hai tay Thất Nguyệt cắm vào túi quần, đi về phía trước, mọi người thấy cô thì tự động nhường ra một con đường.
Cửa trường học có hơn một trăm tên du côn cầm đủ loại côn, gây, gạch trong tay, Thượng Quan Cảnh và Phan Chương đang đứng trên đầu hàng đang thúc đẩy hội viên gì đó.
-Mấy cậu đang làm gì thế?
Thất Nguyệt cau mày hỏi.
Một đám học sinh vây quanh đang vừa thì thầm vừa nhìn cả đám, thuận tiện còn dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Thất Nguyệt.
Thượng Quan Cảnh thấy Thất Nguyệt thì tranh thủ thời gian mà chạy tới nói:
-Đại ca, hôm nay không phải là ngày anh và thằng ranh con kia cá cược à? Bọn em tới là để trợ uy cho anh, nếu thua thì chúng ta chém chết đám chó hoang kia luôn!
-Ai nói tôi sẽ thua? Cậu cảm thấy hắn mạnh hơn tôi à, mấy người định chơi xấu tôi đấy à?
Thất Nguyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-tan-cap-thu/2208714/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.