Hoắc Nhất Thiên get được trọng điểm, liền nghi hoặc hỏi:
'Lại? Cũng có người bị lạc đến cái nơi tồi tàn này sao?'
Thẩm Gia Ý: '.....'
Anh bạn à, anh hơi ẩu rồi đó. "Nơi tồi tàn" là sao chứ? Đây là nơi mà mai-đẹt-ti-ni của anh sống đấy.
'...Đúng rồi ! Ở đây cũng có mấy tên ngốc đi lạc đến "nơi tồi tàn" này giống anh đó.'
Thẩm Gia Ý: '......'
Chị gái à, sao lại quy chụp tôi với anh bạn kia chứ? Tôi đã làm gì đến hai anh chị đâu, không lẽ đây là điểm chung giữa mai-đẹt-ti-ni với nhau à \=.\=
Hoắc Nhất Thiên bây giờ mới để ý đến đám người Thẩm Gia Ý. Tầm mắt chuyển dời sang cậu, anh bất ngờ nói:
'Thẩm Gia Ý? Sao cậu lại ở đây?'
Ồ, quên mất. Nam chính và nguyên chủ có quan hệ không tốt lắm ở trường. Cụ thể là nguyên chủ vì thấy hắn đẹp trai học giỏi lắm cô theo nên không ưa nam chính. Cứ rảnh rỗi lại đi tìm hắn so này so kia và chẳng có lần nào thắng được hào quang nam chính cả.
'...Tôi cũng đến đây ăn.'
Hoắc Nhất Thiên khó hiểu hỏi lại.
'Ăn? Ở đây sao?'
'...Ở gần đây, chúng tôi cũng.... bị lạc !'
'Ồ.'
'...' Không hiểu sao Thẩm Gia Ý có cảm giác bị xem thường \=.\=
Giang Tu Kiệt lúc này lại thấy tình hình không ổn lắm. Bỗng một ý nghĩ nhảy ra trong đầu cậu ta.
'Này, hay là tất cả chúng ta cùng đi ăn một bữa đi. Không phải Hoắc Nhất Thiên cũng bị lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-la-boss-phan-dien/2964205/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.