*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 61: Đêm lạnh, ấm áp vờn quanh.
Xung quanh Bình Lương có sườn đất, còn có một sông băng uốn lượn, nhỏ hẹp như sợi tơ.
Hứa Trân không có cách nào trực tiếp chạy tới Tiên Ti.
Nữ quan sắp sinh con, không thể làm nhiệm vụ, toàn bộ Bình Lương chỉ còn mỗi một quan là Hứa Trân.
Trên người nàng trùm năm, sáu kiện áo lớn, hận không đem chính mình bọc thành bao đồ gió thổi không lọt, vì gió lớn cản bước cúi đầu đem mặt chôn vào khăn cổ tự chế, yên tĩnh ngồi ở cửa thành tắm nắng.
Thỉnh thoảng có đệ tử tới chào hỏi, Hứa Trân tùy tiện ứng phó.
Đến trưa, Cát Hỉ Nhi cũng chạy tới tìm Hứa Trân.
Cát Hỉ Nhi gọi: "Tiên sinh."
Hứa Trân đem mặt chui ra khỏi cổ áo, nhiệt tình vỗ vỗ ghế đẩu bên cạnh, chào hỏi: "Đến đây ngồi."
Sau khi Cát Hỉ Nhi ngồi xuống cao giọng nói: "Chúc mừng tiên sinh, ngươi một trận chiến thành danh, ta ở tửu lâu các nơi, đều có thể nghe mọi người nghị luận uy danh tiên sinh."
Hứa Trân ngẩn người hỏi: "Khoa trương như vậy sao?"
Cát Hỉ Nhi cười nói: "Tiên sinh sợ là không biết, ngày đó ở Hoa Lâu văn nhân đông đảo, tuy nói văn nhân tương khinh ( thường khinh thường nhau),nhưng cảnh tượng tiên sinh tranh biện luận chiến với mọi người thật sự đặc sắc, được lâu chủ Hoa lâu ghi nhớ, cho nên truyền tụng ra."
Hứa Trân cảm thấy mới mẻ, hỏi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phao-hoi-kien-cuong-day-hoc-o-co-dai/1630499/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.