Tuy phận kỹ nữ chốn thanh lâu thấp hèn, nhưng cũng không đến nỗi quá cơ cực. Như hồng quan nhân Tô cô nương đêm đêm hoan lạc, nàng ấy thường nói với ta: “Hứa muội muội, biết bao nam nhân thương nhớ muội, tấm thân này của muội mà không làm hồng quan nhân thì thật đáng tiếc.”
Đáng tiếc sao? Ta không biết. Chuyện này vốn không đến lượt ta muốn hay không, mà là ma ma của Diệu Âm Phường không cho, bởi ta là người của Hoa công tử.
Năm ấy Giang Nam lụt lớn, xác người la liệt ngoài thành Thương Nam. Ta quỳ giữa đường, chặn một cỗ xe ngựa để bán thân chôn cha. Cỗ xe hất ta ngã văng ra đất, phu xe quất roi ngựa vun vút lên mình ta.
Ta nén nỗi đau rát sau lưng, vừa khóc lóc vừa dập đầu cầu xin: “Xin quý nhân hãy mua ta! Chỉ cần người giúp ta an táng cha, cho ta một bữa cơm no, bảo ta làm gì cũng được.”
Rèm xe hé một khe hở, lộ ra nửa gương mặt của nam nhân trong xe. Y nhìn ta một lúc lâu rồi mới cất lời: “Lên xe đi, tự khắc có người lo liệu cho cha ngươi.”
Ta ngoảnh lại nhìn thi thể của cha, dập đầu ba lạy rồi bước lên cỗ xe ngựa.
Nam tử trong xe vận y phục màu trắng. Y có đôi mắt phượng tĩnh lặng tựa hồ nước lạnh, gương mặt trắng ngần như hàn ngọc, mang nét mềm mại mà đáng lẽ chỉ nữ tử mới có.
“Ngươi tên gì?” Y dùng quạt xếp nâng cằm ta, chăm chú ngắm nhìn dung mạo ta.
Ta cung kính đáp: “Bẩm quý nhân, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-hoa-ben-nuoc/5030480/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.