Cẩm Mộng Ninh khẽ thở dài. Mặc dù đây là mối nghiệt duyên giữa Ngụy Hắc Viễn và Phương Mộng Ninh, thế nhưng hiện tại cô cũng được xem như là chủ nhân của cái thân xác này cho nên chí ít cũng phải có một phần trách nhiệm trong đó.
- "Anh hận tôi, đúng chứ?"
Nghe cô hỏi, Ngụy Hắc Viễn lập tức dừng hành động đang ăn mì. Vẻ mặt anh lúc này bỗng chốc trầm tư, mãi một lúc sau nhìn cô gượng cười đáp:
- "Sao anh có thể hận em được chứ? Chuyện đã qua rồi, chúng ta đừng nên nhắc lại làm gì."
Sau khi Ngụy Hắc Viễn vừa dứt câu thì người đối diện đã đứng bật dậy. Cô không nói không rằng mà xoay lưng rời khỏi phòng bếp khiến nụ cười trên khóe môi của người đàn ông cũng vì thế mà tắt hẳn đi. Ngụy Hắc Viễn cúi mặt nhìn chăm chăm vào bát mì trên bàn mà thở dài, trầm giọng nói:
- "Ngụy Hắc Viễn, mày đừng mong đợi sẽ có ngày Mộng Ninh toàn tâm toàn ý yêu mày. Bát mì này chẳng qua là thay lời cảm ơn có lệ từ cô ấy mà thôi."
E...hèm...
Nghe âm thanh vang lên bên tai khiến Ngụy Hắc Viễn giật mình mà ngẩng mặt lên. Cẩm Mộng Ninh vội đặt hộp băng y tế xuống bàn, nhíu mày nhìn chằm chằm về phía Ngụy Hắc Viễn mà ho nhẹ một tiếng, sau đó nói:
- "Chăm chỉ bôi thuốc mỗi ngày, tôi nghĩ rằng vết sẹo dài cũng sẽ chóng thu hẹp dần."
Dứt lời, cô di chuyển về phía sau lưng người đàn ông mà chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-dien-khong-doi-troi-chung/2733254/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.