Cảm nhận làn da của người đàn ông lúc này cũng đã trở nên vô cùng ấm nóng khiến Cẩm Mộng Ninh cảm nhận sắp có chuyện không lành xảy đến với mình mà ra sức vùng vẫy, lớn giọng mắng:
- "Ngụy Hắc Viễn, mau thả tôi xuống."
Phịch...
Liền lập tức, Ngụy Hắc Viễn buông tay khiến cô ngã lăn ra giường, sau đó khoanh tay đứng nhìn cô chằm chằm. Đột nhiên, Ngụy Hắc Viễn bỗng trở nên vô cùng trầm lặng, ánh mắt chờ đợi rằng người con gái sẽ làm gì tiếp theo.
Cẩm Mộng Ninh nghiến răng, trừng mắt về phía người đang đứng mà lật đật rời khỏi giường, chậm rãi nhặt lấy chiếc áo sơmi của người đàn ông mà khoát vào. Nhưng ngay khi cô sắp sửa cài cúc áo đầu tiên thì đã bị Ngụy Hắc Viễn đột kích bất ngờ từ phía sau. Anh mạnh tay xé rách lưng áo làm đôi khiến Cẩm Mộng Ninh trợn tròn mắt mà lập tức xoay người lại, đứng đối diện anh, tức giận mắng:
- "Ngụy Hắc Viễn, rốt cuộc anh muốn gì?"
Không chút chần chừ, giọng trầm thấp đầy nam tính của người trước mặt vang lên. Anh dõng dạc đáp:
- "Anh muốn ăn em."
Dứt lời, anh vòng tay ôm lấy Cẩm Mộng Ninh vào lòng. Hai mảng da thịt cũng vì thế mà giao thoa khiến thân nhiệt cả hai đều tăng lên. Nhịp tim bên trong lồng ngực như sắp nổ tung khiến Cẩm Mộng Ninh đỏ đến tận mang tai mà ra sức, cố tách ra khỏi người của đối phương, lắp bắp đáp:
- "Anh...anh buông người tôi ra đi. Nếu như anh muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-dien-khong-doi-troi-chung/2733235/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.