Quý Hâm Thư trận bệnh này, hôn mê ba ngày mới hoàn toàn tỉnh lại. Ở trong quá trình mê man, cô cũng không phải là hoàn toàn không có ý thức, thanh âm của ngoại giới, bao gồm đối thoại của Quý Thanh Cừ và Đường Khởi cô đều có thể nghe được. Đối phương luôn miệng nói chính mình đáng trách, Quý Hâm Thư tán đồng lời của Quý Thanh Cừ, cô biến hành động của mình để Thanh Cừ cảm thấy căm hận, rồi lại không thể làm gì.
Không làm, sẽ mất đi Thanh Cừ, làm rồi, lại sẽ làm Thanh Cừ hận chính mình. Ở dưới lựa chọn lưỡng nan, Quý Hâm Thư lựa chọn phương thức ích kỷ. Cô thà rằng để Thanh Cừ vĩnh viễn căm hận căm ghét chính mình, cũng không đồng ý buông tay để nàng rời khỏi.
Khi Quý Hâm Thư mở mắt ra, Quý Thanh Cừ đang tựa ở trên ban công đờ ra. Trên người nàng ăn mặc y phục màu đen đơn giản, đem thân hình gầy gò những ngày qua của nàng càng ngày càng tiêu điều. Trong tay nàng cầm bữa sáng làm xong, máy móc lại chết lặng mà ăn. Dường như ăn đồ ăn đối với nàng mà nói chỉ là một chuyện kéo dài sinh mạng, mà không phải quá trình hưởng thụ mùi vị.
Tầm mắt của Quý Hâm Thư theo mắt cá chân nàng chậm rãi trở lại chân của mình, thấy được dây khóa nối liền hai người, khóe miệng không nhịn được cong lên. Thanh Cừ cùng mình thân mật liên kết, chỉ có lúc này, Quý Hâm Thư mới có lòng trung thành mãnh liệt như thế.
"Thanh Cừ, chị cũng đói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phan-cach/2286733/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.