_Bịch...
Tịch Hạ Di phóng mạnh xuống đất từ độ cao của bức tường trước mặt, cô muốn gặp hắn một lần nữa, không phải để níu kéo cô chỉ muốn hỏi xem hắn có còn yêu cô không? Nếu hắn trả lời là không vậy cô cũng chẳng còn gì để luyến tiếc về hắn
_Thần! Anh mở cửa đi, em biết là anh có ở nhà...
_Thần...có nghe em nối không?
Tịch Hạ Di bất chấp dưới cái nắng 38 độ, khuôn mặt bị nắng háp ửng đỏ gay gắt, thân người mất nước sắp ngất đi
_Kett...
Cuối cùng cửa được mở nhưng người cô muốn gặp lại không gặp được, trước mặt cô là Dịch Khiết với vẻ mặt hài lòng đang cười trên đau khổ của cô
_Thần ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy...
_Bốp...
_Mày có tư cách hỏi Thần đang ở đâu à?
Dịch Khiết tát cho cô một cái rõ đau, ánh mắt gian xảo câm ghét, giờ thì ả nghĩ dù cho tát cô bao nhiêu cái cũng được vì chẳng có ai cứu cô được
_Mới có một cái tát đã ngã dài ra đất, thứ như mày sao giả tạo quá vậy?
Dịch Khiết liếc xéo nghiến ngầm, đôi mắt đỏ ngầu sôi sục như muốn dằng xé cô thành trăm mảnh. Hạ Di đáng thương đứng dậy không nổi dù ông cố gắng gượng dậy vì không muốn gục ngã trước ả ta
_Ui da...sao...sao bụng mình đau quá
Cô như sắp không thở được, hai tay ôm bụng mệt nhọc vuốt mồ hôi trên tráng
_Mày còn chưa chịu đứng dậy à???
Dịch Khiết hậm hực đến túm tóc cô kéo lê dưới đất buộc cô đứng dậy bằng cách đau đớn nhất
_Um...ọe..oe...
Hạ Di
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-thieu-anh-that-la-hu/1494856/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.