_Di nhi chúng ta đi
Hắn nắm tay cô, ánh mắt lúc nào cũng ấm áp đối tốt với cô, hắn kéo tay cô muốn đưa cô đi khỏi cái nơi làm cô khiếp sợ này
_Bảo bối con nỡ bỏ đi sao? Dịch Khiết vì chuyện của con mà đau lòng suy nhược nhập viện, con không xem nó là em gái à? Không còn yêu thương con bé nữa sao?
Tịch lão bà chấm nước mắt nói về cô chái gái hết mực nuông chiều với hy vọng cuối cùng có thể giữ hắn ở lại
_Dịch Khiết làm sao?
Hắn nghe đến em gái nhập viện thì lo lắm, cũng vì vấn đề này mà hắn vẫn chưa đưa cô đi khỏi đây
_Dịch Khiết nằm bệnh viện rồi, con bỏ chút thời gian thăm con bé được không? Hay là con hồ ly tinh này làm mờ mắt con rồi, cũng vì nó mà con trở mặt với em gái...thật là nhẫn tâm, con yêu con nhỏ này có đáng không?
Má hai hắn ấm ức hỏi, như châm ngòi vào sự việc nghiêm trọng, một lời của bà nội không đủ khả năng phá hủy cho nên nhị phu nhân nhà họ Phàm không tiết lời chăm chọt
_Thần! Anh mau đến bệnh viện đi, em ở lại đây không sao đâu, em đợi anh
Cô nhìn hắn, sâu trong ánh mắt không dám bày tỏ nỗi sợ hãi, cô quyết định ở lại, cô không muốn người ta nói hắn vì cô mà quên hết tất cả, những lời miệt thị cô có thể chịu được chỉ là không muốn để hắn khó xử
_Di nhi...em...
Phàm Khiết Thần không muốn nới lỏng bàn tay nhỏ nhắn đang giữ trong tay, hắn nhìn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-thieu-anh-that-la-hu/1494850/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.