Phàm Khiết Thần từ cầu thang bước xuống, đã lâu lắm rồi hắn mới trở lại căn biệt thự u ám này kể từ ngày khép lại ký ức đau buồn năm nào, vẫn mang một màu sầu thẫm, sâu trong cõi lòng đóng băng như bị quá khứ kéo về không gian buồn phiền
_Tiểu Thần...bảo bối đã hơn 10 năm rồi con mới chịu về nhà, nội thật sự rất mừng
Phàm lão bà xúc động chấm nước mắt, bà ngồi ở cái bàn rộng giữa phòng khách, ai ai cũng ngỡ ngàng vì sự trở về của hắn, từ trước đến giờ dù có bất cứ chuyện gì hắn cũng không về nhà họ Phàm thế mà cuối cùng hắn cũng đã quay về vì nơi đây có cô, Tịch Hạ Di trong tim hắn không có gì so sánh được, trong cuộc sống u ám của hắn cô là tình yêu duy nhất mang hơi ấm cho cõi lòng ảm đạm bao năm
_Lần này bà không để bảo bối của bà đi đâu nữa
Phàm lão bà kéo tay hắn yêu thương, hắn gạt tay bà nội ra chán nản không muốn nhếch môi
_Thần ca, anh về thật tốt quá, sau này đừng đi nữa nha?
Dịch Khiết vui vẻ ra mặt nắm tay hắn còn ngã đầu vào ngực hắn
_Em và bà nội với má hai ngày nào cũng trông ngóng anh rất khổ sở, gia đình bốn người chúng ta đừng rời xa nữa
Mỗi người một câu, đều là muốn hắn ở lại, chẳng ai nhắc đến chuyện hôm qua cứ như chuyện đó chưa bao giờ tồn tại
_Tiểu Thần...con thấy đó Dịch Khiết quan tâm con thế nào, vậy mà con nỡ lòng nào để con bé trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-thieu-anh-that-la-hu/1494846/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.