Tịch Hạ Di tỉnh giấc vào buổi sáng tinh mơ, cô thường có thói quen dậy sớm dù mệt mỏi cỡ nào cô cũng dậy rất đúng giờ
_Oaaaa....
Cô ngáp dài ngáp ngắn, cô vươn vai ngồi dậy mới phát hiện trên người mình chỉ có duy nhất cái áo sơ mi đen của hắn, còn hắn thì cô không nhìn thấy, khắp phòng đều không có bóng dáng hắn
_Quần áo của mình đâu? Thật quá đáng, lúc nào cũng cuồng dã xé rách quần áo của mình, thật phí phạm...
Cô cau có, cô nói thế chứ không dám nói lớn mà chỉ dám nói lí nhí trong mồm thôi, cô sợ hắn nghe thấy thì không xong
_Phải nhanh chóng ra khỏi đây mới được....
Cô loay hoay tìm quần áo, cô không muốn ở đây một giây phút một phút nào cả, cô không muốn suốt ngày trở thành thứ vui đùa của hắn, cái gì cũng phải có giới hạn của nó
_Két....
Phàm Khiết Thần mở cửa phòng tắm bước ra, cô vội vã nằm xuống giường giả vờ như đang ngủ và không hay biết chuyện gì đang xảy ra, cô cũng rất giỏi giả nai
_Vẫn chưa dậy à?
Hắn đen tối cau có, liếc mắt nhìn khắp một lượt từ đầu đến chân cô, do lúc cô nằm xuống vô ý làm tốc vạt áo lên cao để lộ cặp đùi thon trắng
_Ôi không...
Cô nhíu mày lo lắng, hối hận vì cái sơ ý này, nó là hành động vô tình thôi thúc sự cuồng dã trong đầu hắn
Hắn vòng tay qua eo cô, cúi người nhìn cô, rất gần, những giọt nước trên tóc hắn rơi xuống mặt cô làm cô giật mình nhưng không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-thieu-anh-that-la-hu/1494829/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.