_Tịch tiểu thư vết thương của cô không sao rồi
_Cám ơn cô nha, thật ra mấy vết thương này cũng không phải nặng lắm, Phàm chủ tịch lại phiền cô băng bó cho tôi
Hạ Di tươi cười cám ơn cô giúp việc, nhìn lại mấy vết thương chúng không phải quá nặng, chỉ là do cô quá ám ảnh chuyện bị hành hạ nên đâm ra hoảng loạn
_Tôi chưa từng thấy Phàm chủ tịch lo lắng cho ai đến vậy, cô là người đặt biệt, thôi tôi phải về rồi...
Cô giúp việc tạm biệt cô, cô ngỡ ngàng suy nghĩ với hắn cô đặt biệt lắm sao
_Reng...reng...
Tiếng chuông điện thoại cô đổ dồn, là số của chị dâu nên cô bắt máy ngay
_Alô...chị dâu gọi em có việc gì?...
_Là anh Vỹ Nhân đây...
_Anh Vỹ Nhân...
Tịch Hạ Di bất ngờ nói lớn, cô cứ nghĩ là do chị dâu gọi cho mình chứ không nghĩ là Vỹ Nhân tìm cách liên lạc với cô
_Ầm...
Cuối cùng điều cô run sợ cũng đã đến, hắn bước vào phòng khách và nghe được lời cô nói, hắn cứ nghĩ là do cô gọi điện thoại cho Vỹ Nhân trước, nên tức giận lồng lộn giật điện thoại của cô ném thẳng vào tường
_Em dám qua mặt tôi sao Tịch Hạ Di?
Hắn kéo tay cô, hắn siết chặt côt tay cô làm cô đau đến ngộp thở, hắn không muốn nổi giận với cô đâu nhưng tại sao bao nhiêu chuyện cứ liên tiếp dồn dập
_Tôi không có...tôi...
_Im đi, lúc nào cũng chỉ biết nói nhiêu đó
Hắn dồn cô vào cửa sổ lớn nghiến ngầm, cô sợ quá nhìn xung quanh cầu cứu vì dù gì đây cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pham-thieu-anh-that-la-hu/1494827/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.