Lý Vân Tiêu nói:
– Giết không chết? Vậy nếu như ta đem ngươi chém thành hai khúc thì sao?
– Ta phi bị ngươi chém thành hai khúc, có khả năng sao?
An Lâm le lưỡi, tức giận quát một tiếng.
– Thử xem đi!
Trong tay của Lý Vân Tiêu hàn quang lóe lên, Lãnh Kiếm Băng Sương chợt hiện lên trong tay, khí tức băng lãnh chí cực phát ra, khiến kẻ khác cực độ sợ hãi.
An Lâm sắc mặt đại biến, nàng cũng có thể cảm thụ được trên thanh kiếm kia phong duệ khí và hàn lãnh ý.
Xem ra đối phương thực sự muốn đem nàng chém thành hai khúc, nhất thời giận tím mặt, nhoáng lên một cái đã tiêu thất ở trên trời cao.
Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, trường kiếm nghiêng đâm một cái đi, nói:
– Tại đây. – Thình thịch
Không trung một đạo cái phao vỡ tan có tiếng, thân ảnh của An Lâm nổi lên, lăng không một trắc loan động tác, đem thế kiếm kia tránh khỏi.
Bảo kiếm quá mức sắc bén, nhuệ khí chi quy tắc mở ra, trực tiếp đem da thịt của nàng cắt đi tảng lớn, lộ ra huyết nhục đỏ tươi tới.
– Đáng chết!
An Lâm tức giận không ngớt, trên thân hướng phía lộn một cái, một chân mạnh dẫm nát trên thân kiếm, “Phanh” một tiếng, chấn thân kiếm và bầu trời cùng nhau nhộn nhạo.
Số lớn hàn khí bốc lên, ở dưới ánh mặt trời chiếu rọi hoảng động liên tục, của nàng chân phải trong sát na kết xuất một tầng miếng băng mỏng. Một cổ hơi lạnh thấu xương từ gan bàn chân của nàng dâng lên, dần dần mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pha-quan-vo-de-trung-sinh/4479760/chuong-2041.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.