Bên ngoài, hai người Diệp Hạo bình tĩnh đợi tại chỗ, là kham bố của một chùa lớn nên công việc bận rộn cũng là điều dễ hiểu.
Lúc này, vị lạt ma kia đã quay lại: “Hai vị thí chủ, kham bố Phổ Đà mời hai vị vào!”
Hai người nói tiếng cám ơn rồi đi theo vị lạt ma đó vào trong đại điện. Nhưng chỉ ở trong mười phút, hai người đã đi ra, ánh mắt hai người đều lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn nhau.
Không ngờ được mọi việc lại được thuận lợi như vậy. Đối phương không chỉ nói cho bọn họ địa điểm đã tìm thấy quả Phật Tâm, thậm chị còn đồng ý để hai vị lạt ma dẫn nửa đường cho bọn họ, Diệp Hạo biết ơn vô cùng.
Đồng thời cũng cảm thấy thể diện của kham bố Nhân Khâm cũng lớn thật.
“Có phải rất kinh ngạc không?”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nói.
Diệp Hạo gật đầu, Linh Hồ Uyển Nhi lại nói: “Cụ tổ tôi đã nói kham bố Nhân Khâm rất có uy quyền ở bắc Tây Tạng. Mỗi năm, ở khu vực Tây Tạng người đến vái lạy ông ấy cũng không biết là bao nhiêu”.
Diệp Hạo cũng tỏ vẻ đồng ý, lúc bọn họ đến chùa Barong thì đúng là thấy rất nhiều.
Hai người ở bên ngoài nói chuyện, hai vị lạt ma đem theo hành lý đi tới, chuẩn bị dẫn đường cho bọn họ.
Họ nói với hai người: “Thí chủ, chúng ta sẽ xuất phát bây giờ, nhưng chúng tôi chủ có thể đưa mọi người đến ngay miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pha-quan-menh/2257110/chuong-1094.html