Vu Hân Tuệ thẳng thắn nói ra, Hàn Tại Dần cũng không giấu diếm, gật đầu: “Là vì anh cả của chú, ông ấy muốn 100 triệu, nhất định phải có. Bây giờ Hàn Tuyết không có ở đây, chỉ có cháu mới có thể lấy ra số tiền này, đến lúc đó chú sẽ giải thích cho Hàn Tuyết!”
Vu Hân Tuệ thoáng cau mày, đáp: “Chú Hàn, không phải là Tiểu Vu nhiều chuyện, Hàn Húc Đông đối xử với Hàn Tuyết như thế nào, chú không phải không biết, lúc đầu Hàn Tuyết phải chịu oan ức lớn cỡ nào, bây giờ chú lại đưa tiền của công ty cho ông ta sử dụng, Hàn Tuyết biết được sẽ tức giận đó!”
“Chú biết, nhưng tiền này không lấy không được!”, Hàn Tại Dần cười khổ một tiếng.
“Như thế này đi, chú đem chi tiết sự việc nói lại cho cháu, số tiền này được dùng để cứu cháu trai chú, Hàn Bách Hào…”
Hàn Tại Dần kể lại toàn bộ tình hình thực tế cho Vu Hân Tuệ, cô là một trong những người Hàn Tuyết tin cậy nhất, nói cho cô biết cũng không sao cả.
Vu Hân Tuệ nghe xong, trong lòng cười lạnh, loại súc sinh ngay cả bà nội ruột thịt cũng dám giết như Hàn Bách Hào, cho dù cứu ra ngoài cũng chỉ là một tên cặn bã.
Thực sự không hiểu sao loại gia tộc lớn này lại có thể đẫm máu vô tình như vậy.
Ngoài ra, cô cảm thấy rằng Hàn Tại Dần quá thánh mẫu, ông không nên đồng ý với yêu cầu của Hàn Húc Đông, ngay cả khi Hàn Húc Đông quỳ xuống cũng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pha-quan-menh/2257089/chuong-1106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.