Ở rìa của núi rác, chúng tôi tìm thấy một chiếc xe cứu hộ cũ đến nỗi nó có thể đã tự ném mình đi. Nhưng động cơ xe vẫn khởi động được và còn đầy bình xăng nên chúng tôi quyết định mượn nó.
Thalia lái xe. Cô ấy không có vẻ choáng như Zõe, Grover hay tôi.
“Những bộ xương vẫn đang ở bên ngoài” cô nhắc nhở. “Chúng ta cần phải đi tiếp.”
Cô ấy đưa chúng tôi qua sa mạc dưới bầu trời xanh trong, cát sáng đến chói mắt. Zõe ngồi phía trước cùng với Thalia. Grover và tôi ngồi sau thùng xe, tựa người vào tời thuỷ lực. Không khí mát và khô, nhưng thời tiết đẹp này cũng chỉ như sự sỉ nhục khi để mất Bianca.
Tay tôi nắm quanh bức tượng nhỏ đáng giá cả mạng sống của cô ấy. Tôi vẫn không thể nói đó là vị thần nào. Nico sẽ biết.
Ôi thánh thần ơi... tôi định nói gì với Nico chứ?
Tôi muốn tin rằng Bianca vẫn còn sống ở đâu đó. Nhưng tôi có linh cảm xấu là cô ấy sẽ ra đi mãi mãi.
“Đáng lẽ phải là tớ,” tôi nói, “đáng lẽ tớ phải đi vào trong gã khổng lồ đó.”
“Đừng có nói vậy” Grover hoảng sợ. “Đã đủ tồi tệ khi Annabeth đi mất, và giờ là Bianca. Cậu nghĩ mình sẽ chịu đựng được nếu...” Cậu ấy sụt sịt. “Cậu nghĩ ai nữa sẽ trở thành bạn tốt của mình đây?”
“À, Grover...”
Cậu ấy lau nước mắt bằng miếng vải đầy dầu đến nỗi khuôn mặt lấm lem như vừa hoá trang. “Tớ... tớ không sao.”
Nhưng cậu ấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/percy-jackson-tap-3-loi-nguyen-cua-than-titan/2858092/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.