Tôi nhanh chóng bước xuống sân khấu, tìm kiếm Harry, Mione và Ron.
- Em đi đâu vậy?
Có ai đó nắm lấy tay tôi. Quay lại, tôi nhăn mày khó hiểu.
- Anh làm gì ở đây, Tom?
- Đi tìm em chứ sao nữa?
Tom ngó tôi từ đầu tới chân, xem xét.
- Dễ thương lắm, nhưng sao em không mặc áo váy nào mới hơn?
- Em chỉ có mỗi bộ này là Eric may cho dự lễ hồi năm tư thôi.
Tôi cầm lấy vạt áo váy, thở dài một cái. Haizz.. Lại nhớ đến Eric rồi.
- Em đó! Anh với hắn cũng đều là một người, sao em lại xem trọng hắn hơn vậy?
Tom tiến lại gần, cốc đầu tôi một cái. 2 tay ôm lấy đầu, tôi phụng phịu:
- Đau! Anh làm sao vậy hả? Eric là Eric! Anh là anh! Sao có thể cùng là một người?
- Thì anh là kiếp trước, hắn là kiếp sau, có khác chỗ nào đâu? Khác mỗi đôi mắt!
- Không phải! Dù là kiếp trước, kiếp sau gì thì 2 người tính cách cũng có đôi nét khác mà!
Tôi lắc đầu lia lịa rồi nói tiếp:
- Eric rất quan trọng với em. Không ai có thể thay thế được cậu ấy đâu!
- Vậy còn anh thì sao? Anh đối với em thì như thế nào? Em nói xem.
- Cái này.. - Tôi đỏ mặt, đảo mắt nhìn quanh cầu cứu. - A! Đây rồi!
Mừng quýnh cả lên, tôi dứt tay ra khỏi Tom, vụt chạy đến chỗ Barry (thực ra là Harry),Mione, Ron và Krum đang ngồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/overturn-life-direction-dao-chieu-sinh-menh/1867506/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.