Khi vừa về phòng, tôi mở mắt ra, kinh ngạc trước sự hiện diện của một người: Tom Riddle.
- A-Anh... Sao anh dám?
- Ngạc nhiên lắm phải không?
- Anh có lục lọi cái gì không đấy?
Tom nhăn mặt.
- Dù có như thế nào, anh cũng không phải loại người đê tiện đến vậy. Anh ra đây chỉ với một mục đích thôi. Em cũng biết hôm nay là ngày gì mà.
Hermione đỏ bừng cả mặt.
- T-Thôi... Tớ ra ngoài cho hai người nói chuyện nhé?
Cô toan quay đi thì bị tôi nắm lại.
- Cậu ở đây với tớ.
Tôi nói, giọng chắc nịch. Linh tính mách bảo, có Hermione ở đây thì hành động của anh ta sẽ bị hạn chế hơn. Tom thoáng có chút không hài lòng nhưng vẫn bước tới.
- Valentine này cũng chẳng có gì đặc biệt cho em...
Tom cúi sát vào mặt tôi, mỉm cười ma mãnh. Bụp một cái. Từ nơi đâu xuất hiện một bông hoa hồng.
- Chỉ có đóa hoa hồng tượng trưng cho tình cảm của anh mà thôi.
Hermione bụm miệng lại, khẽ rên lên. Tôi nhíu mày nghi ngờ. Đừng cả tin như thế, anh ta không phải loại người dễ đối phó đâu. Mà, anh ta học ảo thuật ở đâu vậy?
Nhấc bàn tay trái của tôi lên, Tom đặt nhẹ lên đó một nụ hôn rồi nói:
- Tạm biệt. Chúc em buổi tối vui vẻ.
Vừa dứt lời thì anh ta liền biến mất.
- Đừng có kể cho ai nghe đấy, đặc biệt là Eric.
Hermione gật đầu lia lịa, tay vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/overturn-life-direction-dao-chieu-sinh-menh/1867384/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.