An Hạ lấy nửa điếu thuốc còn lại trong tay anh xuống dập tắt đi, mở một chai nước khoáng đưa cho anh.
Sau khi uống nước khoáng xong, bình tĩnh lại, nhưng An Hạ phát hiện khoé mắt anh có hơi đỏ.
“Chính Thành …” Cô vươn tay, muốn chạm vào anh.
Nhưng Bùi Chính Thành nắm lấy tay cô, nói: “Anh đưa em đến một nơi.”
An Hạ cũng không hỏi nhiều, khẽ cười một cái: “Được.”
Bùi Chính Thành cũng nở nụ cười, hôn một cái trên tay cô như khen thưởng.
Bộ dạng ngoan ngoãn lại tin tưởng vô điều kiện của An Hạ đối với anh có thể khiến anh cảm động nhất, như thể cô sẵn sàng đi theo anh bất kể anh đưa cô đi đâu hay là đi làm gì.
Cảm giác được quan tâm và tin tưởng toàn tâm toàn ý, thật sự là rất tốt.
...
Bùi Chính Thành nói định đưa cô đến một nơi, An Hạ cũng không nghĩ nhiều, tưởng là chỉ đến một nơi nào ở gần đó có ý nghĩa đặc biệt với anh thôi.
Nhưng, Bùi Chính Thành lại lái xe, đưa cô đến một quán mì gần thành phố.
Nhìn từ bên ngoài thì hoàn toàn không thể nhìn ra nó là một quá mì.
Bên ngoài cửa trồng các loại hoa và cây cỏ, dùng hàng rào vây lại, bên ngoài còn có tường rào vây quanh, trên mặt đất là bãi cỏ, một đoạn đường ở giữa được lát đá đều nhau dành cho người đi lại.
Trước khi bước vào, An Hạ còn tưởng đây là một cửa hàng hoa nữa.
Mãi cho đến khi bước vào tiệm mì, cô ngửi thấy một mùi thơm của nước sốt và mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814131/chuong-757.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.