An Hạ không ăn chiêu của anh, ném một cái gối cho anh, không quan tâm anh nữa.
Phía sau, Bùi Chính Thành kỳ kèo mè nheo rồi cũng leo lên giường.
Thời tiết thực sự rất lạnh, An Hạ thật sự cũng không thể để anh ngủ dưới đất được.
...
Ngày hôm sau là thứ bảy.
Tuy nhiên, sau khi ăn sáng xong, vợ chồng Bùi Diệp Kỳ đi ra ngoài, cũng không biết là bận cái gì nữa.
An Hạ cũng không có hứng hỏi nhiều.
Bùi Minh Húc từ trên lầu đi xuống, nhìn về phía Bùi Chính Thành, nói: “Chính Thành, ba đến bộ đội có chút chuyện, ông cụ có chút đồ muốn mua, con thuận tiện theo ba ra ngoài, đem đồ về đi.”
“Ừm.” Bùi Chính Thành cũng không từ chối, nắm tay An Hạ đi ra ngoài.
Bùi Minh Húc nhìn An Hạ một cái: “Cô An ở nhà đi.”
Ngữ khí rất cường thế, lại không dễ nghi ngờ.
An Hạ nhìn Bùi Chính Thành một cái.
Mi tâm Bùi Chính Thành nhíu lại, sắc mặt hơi hơi trầm xuống.
Anh đương nhiên biết, Bùi Minh Húc muốn kêu anh ra ngoài, sau đó ông cụ sẽ tìm An Hạ nói chuyện.
Ông cụ khi còn trẻ đã ở trên chiến trường với súng thật cùng đạn thật, lại ở địa vị cao nhiều năm, mấy năm trước mới nghỉ hưu, khí thế và sự nóng nảy đều rất lớn, ông ta muốn nhắm đến An Hạ, An Hạ không phải là đối thủ của ông ta.
Anh chỉ chần chừ hai giây, thì định từ chối, nhưng lại bị An Hạ đẩy ra ngoài.
Anh khó hiểu mà quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của An
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814126/chuong-752.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.