Trần Mộc Tây không chờ điện thoại kết nối, dập máy trước.
Bé nháy mắt nói: "Con có điện thoại."
Sau đó thả túi xách nhỏ của mình xuống, tìm điện thoại bên trong ra.
Bùi Chính Thành gật nhẹ đầu, nghĩ lại cũng đúng, lỡ như An Hạ không muốn nhận điện thoại của mình thì sao?
Nhìn Trần Mộc Tây cầm điện thoại chơi đùa mãi, Bùi Chính Thành không nhịn được bước tới xem, kết quả Trần Mộc Tây thần thần bí bí giấu điện thoại lại: "Không được nhìn, con phải nhập mật mã."
Được, còn có mật mã.
Bùi Chính Thành nhìn dáng vẻ nghiêm túc của bé, cảm thấy có chút buồn cười.
"Được được được, cháu nhập mật mã đi."
Bé nhập xong mật mã, nhấn vào cái gì đó, rồi buông tay chờ điện thoại
Bùi Chính Thành bước lên xem, ơ điện thoại cũng đã gọi đi, còn có hình ảnh.
"Biết số điện thoại của dì An sao?" Hơn nửa năm chưa gặp Trần Mộc Tây, hiểu biết với bé cũng dừng lại ở nửa năm trước.
Trần Mộc Tây ngẩng đầu nhìn anh một cái, giơ điện thoại lên: "Biết ạ, mẹ lưu số của tất cả mọi người vào cho con."
"Con có thể biết tên?"
"Có ảnh chụp mà" Bé chỉ ảnh chụp An Hạ trên màn hình cho Bùi Chính Thành xem.
Bùi Chính Thành cảm thấy loại sinh vật mẹ này, thật sự không có gì là không chu đáo.
Lúc này, điện thoại kết nối.
Đầu bên vang lên âm thanh anh ngày nhớ đêm mong: "Alo, Mộc Tây?"
Giọng nói lại rất dịu dàng.
"Dì An." Giọng nói Trần Mộc Tây mềm mềm: "Lúc nào thì về nhà, về bên chỗ chú Bùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814120/chuong-746.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.