Trần Minh Tân nghe xong, khẽ bật cười nói: ''Sinh nhật Mộc Tây nhanh cũng phải sang năm, giờ mới có tháng 10...''
Nói xong, anh còn định bỏ qua, hình như còn tự lầm bầm: ''Ừm, mấy ngày nữa là tháng 11 rồi, nhưng tính đi tính lại cũng còn hơn nửa năm nữa.''
Trần Minh Tân hơi sửng sốt, hiểu ra gì đó.
Tô Ánh Nguyệt cũng biết trong quãng thời gian này anh sẽ không trở về, cho nên mới nói như vậy.
Cô cũng không nói nhất định anh phải nhanh chóng trở về, chỉ bảo anh về để đón sinh nhật ba tuổi của Lâm Mộc Tây.
Anh đã quen với chuyện quyết định thay Tô Ánh Nguyệt rồi, thường xuyên xem nhẹ chuyện Tô Ánh Nguyệt cũng có khả năng tư duy của mình.
Anh cảm thấy được mình có chút rối bời, đột nhiên Tô Ánh Nguyệt bị anh đưa về. Tất nhiên cũng có thể nhận ra được không bình thường.
Mà cô bảo anh về đón sinh nhật ba tuổi của Lâm Mộc Tây cũng không phải chỉ là tùy tiện nói, mà coi như là một giao ước giữa hai bọn họ.
Thấy Trần Minh Tân đã tính kĩ ngày sinh nhật của Lâm Mộc Tây, anh ta hơi liếc mắt rồi nhìn sang chỗ khác.
Qua một lúc, Trần Minh Tân ngẩng đầu lên mới phát hiện ta Nam Sơn vẫn ở đó, liền nói: ''Tôi biết rồi, anh về đi.
...
Tiết trời thành phố Vân Châu càng ngày càng lạnh.
Tô Ánh Nguyệt về chưa đến 10 mấy ngày mà cảm thấy dường như đã qua mấy năm.
Nhất thời cô chưa thích ứng được thời tiết trong nước nên vì thế mà bị cảm.
Buổi sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814037/chuong-663.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.