"Mợ chủ, cô nhìn gì vậy?”
Nam Kha ngồi đối diện trước mặt Tô Ánh Nguyệt, thấy cô vẫn nhìn về hướng kiaa, cũng quay đầu nhìn theo, chỉ có điều cô ta cũng không thấy điều gì đặc biệt.
Nhóm người Cố Hàm Yên đã đi xa, Nam Kha không nhìn thấy cũng rất bình thường.
Tô Ánh Nguyệt thu tầm mắt lại, mím môi cười một tiếng: "Không có gì."
Đúng lúc này, điện thoại di động của Tô Ánh Nguyệt vang lên.
Là Trần Minh Tân gọi điện thoại tới.
"Đang ăn cơm sao?" Đầu dây bên kia của Trần Minh Tân rất yên tĩnh, một chút âm thanh dư thừa cũng không có, có lẽ anh đang ở một nơi rất rộng lớn.
"Em và Nam Kha đang trong phòng ăn, đang chuẩn bị gọi đồ ăn ăn cơm!” Tô Ánh Nguyệt dừng một chút, hỏi anh: "Anh thì sao?”
"Vẫn chưa."
Anh nói xong, lại lập tức bổ sung một câu: "Công việc trong tay còn một chút việc chưa làm xong, làm xong sẽ đi ăn cơm.”
"Vậy các anh lúc nào về công ty?"
Trần Minh Tân chỉ nói một câu: "Lúc tan việc, anh tới đón em."
Không biết vì sao, Tô Ánh Nguyệt luôn cảm thấy giọng nói Trần Minh Tân nghe có chút không thích hợp, giống như mang theo một cỗ mất mát nồng đậm, lại giống như đè nén tâm trạng gì đó.
Tô Ánh Nguyệt không khỏi nhíu mày, đang muốn hỏi gì đó, lại nghe thấy Trần Minh Tân nói: "Em ăn cơm trước đi."
Sau đó, anh cúp điện thoại.
Tô Ánh Nguyệt nhìn điện thoại bị cúp, nhất thời không kịp phản ứng.
Có thể là vì vừa rồi nghe giọng nói của Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-than-bi/1814020/chuong-644.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.