Đỗ Lôi Ti nhìn thấy sắc mặt Lâm Thanh rất khó coi, lúc này mới phát hiện không khí trong phòng hơi lạ, vì vạy thức thời ngậm miệng.
“Lôi Ti, nước của cô đây!” Tiếu Bằng đi vào, đưa cho Đỗ Lôi Ti một chai nước.
Sau khi cầm chai nước cô nói: “Cảm ơn thầy Tiếu!”
Tiếu Bằng mỉm cười nhìn cô nói “Đừng khách sáo, tôi nói rồi, cô là bạn Mộng Na, cũng chính là bạn tôi.”
“Mộng Na, đây là của cô!” Nói xong đưa cho Mộng Na một chai nước.
Tiếu Bằng nhìn Lâm Thanh nói “Cô có muốn uống nước không?”
Lâm Thanh nhìn anh ta, lại nhìn hai người phụ nữ đang ngồi trên ghế, trên tay mỗi người đều cầm một chai nước, cho nên cô ta cũng cầm lấy.
“Lôi Ti, cô ngồi đây đi, tôi có chuyện muốn nói với Tiếu Bằng!” Nói xong, đứng lên, kéo tay Tiếu Bằng đi ra khỏi phòng ngủ.
Lâm Thanh thấy cửa phòng nghỉ đóng lại, cầm khăn tay đặt trên ghế sa lon, lau bàn tay vừa mới cầm nước, đi tới trước mặt Đỗ Lôi Ti.
Vươn tay, túm toc Đỗ Lôi Ti, mặt hung dư nói “Tôi khuyên cô nên nhanh chóng rời khỏi phủ tổng thống, nếu không cô không biết cô sẽ chết thế nào!”
Đỗ Lôi Ti trợn to mắt nhìn cô ta “Công chúa, cô phải biết, rời khỏi phủ tổng thống không phải tôi muốn là được, cái này cô hỏi tổng thống xem, nếu tổng thống đồng ý, tôi sẽ lập tức rời khỏi đây!”
Lâm Thanh dùng sức, hung hãn nói “Còn dám mặc cả?”
“Tôi không có!” Đỗ Lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-phuc-hac-vo-ngoc-dang-yeu/3105772/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.