Ngô Đồng ghé tiệm thuốc nhỏ ven đường mua băng keo cá nhân dán lên khóe miệng xong mới đến bệnh viện. Khi vừa bước vào phòng bệnh, Tiểu Nguyên đã phát hiện “Chị, miệng của chị sao vậy?”
“không có việc gì, buổi sáng lúc chị ăn cơm, không cẩn thận cắn phải.” Ngô Đồng mặt không đổi sắc trả lời.
“Sao lại bất cẩn như vậy.”
“Lúc ăn cơm nghĩ đến cuộc phẫu thuật ngày mai của em nên …” Ngô Đồng bịa một lý do hợp tình hợp lý.
“Chị đừng lo lắng quá. Bác sĩ đã nói tỉ lệ thành công của cuộc phẫu thuật rất cao mà.” Quả nhiên Tiểu Nguyên bị dời đi sự chú ý, trái lại bắt đầu an ủi Ngô Đồng.
“Chờ em khỏe lại, có thể quay lại trường tiếp tục học.” Ngô Đồng cười nói.
“Đúng rồi ha, hiện ngày khai giảng mới qua không lâu, em còn vừa vặn tránh được kì huấn luyện quân sự đầu năm.” Tiểu Nguyên vui vẻ nói.
“Giờ em cứ vui đi, sang năm học bù lại cũng thế cả sao.” Ngô Đồng nhìn đồng hồ nói “Để chị sang thăm Tiểu Khải một chút.”
Ngô Đồng đi đến phòng bệnh VIP mà chú Hai đặt cho Ngô Khải ở, khi tới cửa nghe bên trong có tiếng thím Hai nói chuyện, cô gõ cửa một cái, chờ tiếng trong phòng chấm dứt mới đẩy cửa bước vào.
“Thím Hai, chị họ, cháu đến thăm Tiểu Khải.”
“Chị Hai, chị đến chơi sao. Chị ăn quả cam này đi.” Ngô Khải không để ý ánh mắt của mẹ mình, bóc mộtquả cam đưa cho Ngô Đồng.
“Cám ơn em.” Ngô Đồng cầm quả cam nhưng không ăn, chỉ nói “Ngày mai sẽ làm phẫu thuật, tâm trạng em tốt chứ?”
“Có thể tốt được sao? Em thử bị rút máu liên tục mấy tiếng đồng hồ thử xem.” Ngô Chi Chi tức giận nói.
“Chị nói cái gì vậy?” Ngô Khải phản bác “Rút máu mấy giờ thì em sớm tiêu tùng. Bác sĩ nói lấy máu sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-phai-duoc-do-danh/114096/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.