" Thôi không nói nhiều nữa, mau đi cùng bọn anh nào. "
Một tên khác tiến tới, nắm chặt lấy tay cô kéo đi.
" Buông tay tôi ra! "
Hồ Điếp lấy hết sức vùng ra, nhưng sức lực của một người con gái thì làm sao mà đọ lại nổi chứ. Lúc này thì cô bắt đầu hoảng, Hồ Điệp đã sợ lắm rồi, cô bắt đầu ứa nước mắt. Tại sao Thiếu Huy đi lấy xe mà lâu vậy?
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
" Sao cưng xinh mà cứng đầu thế? "
Tên đang cầm tay Hồ Điệp bắt đầu nổi nóng. Hắn kéo giật tay cô để ngã về phía hắn. Người đó lấy tay nắm chặt cằm của cô nâng lên, mặt đối mặt với hắn.
Hồ Điệp khẽ cau mày vì đau, ánh mắt cô tức giận nhìn hắn.
" Ái chà, mèo con tức giận rồi này. "
" Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra khỏi mặt tôi. "
" Hả?! Gì chứ? Mày ngon thì nói lại xem! "
Hắn ta tức giận, giơ tay lên định đánh cô. Theo phản xạ thì Hồ Điệp nhắm chặt mắt lại, né sang một bên. Hắn giáng xuống mặt cô một cái tát, vừa sưng vừa đỏ hết cả mặt cô.
Hồ Điệp muốn khóc lắm rồi, sao Thiếu Huy còn chưa đến vậy?
" Này! Mấy tên kia! "
Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến tâm cô trở nên nhẹ nhõm. Hồ Điệp liền quay sang hướng phát ra giọng nói.
Không chần chừ, Thiếu Huy chạy ngay đến bên cạnh cô. May thật, cuối cùng thì anh cũng đến.
Thiếu Huy giơ nắm đấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-ngoc-nghech-cua-em/2875817/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.