Sau khi nghe câu chuyện của Hồ Điệp do Á Hiên kể thì Thiếu Huy biết được một điều rằng, tuổi thơ của cô còn bất hạnh hơn cả anh.
Chứng kiến cảnh ba mẹ của mình chết trong chính căn biệt thự chứa đầy kỉ niệm của bọn họ mà chẳng làm được gì. Cái cảm giác bất lực ấy vô cùng khó chịu.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Đến giờ về, Thiếu Huy và Hồ Điệp chào tạm biệt mọi người rồi trở về nhà. Đường về nhà cũng khá là xa, bây giờ lại còn kẹt xe một khoảng đường dài.
Hồ Điệp ngồi gật gà gật gù, xe của cô đã đứng ở đây hơn một tiếng rưỡi rồi mà chẳng nhúc nhích gì cả.
Cô cũng bắt đầu buồn ngủ, đầu Hồ Điệp nặng như tạ, hết gục qua trái rồi lại sang phải, có lúc đầu cô còn đập vào cửa kính làm cô giật mình tỉnh táo lại.
Thiếu Huy nhìn thấy cô như thế thì vừa buồn cười vừa thấy tội cho cô. Anh kéo nhẹ người Hồ Điệp sang bên anh, nhấn nhẹ đầu cô xuống vai anh rồi khẽ nói:
" Vai của chồng này, vợ ngủ đi. Vợ là người đầu tiên được ngủ trên vai chồng đấy, đôi vai này của chồng chỉ dành cho một mình vợ thôi. "
Thiếu Huy mỉm cười nhẹ cười nhìn cô.
Hồ Điệp nghe anh nói thế thì cảm động, cô ôm chầm lấy anh mặc kệ có người tài xế đang ngồi ở phía trước.
Thiếu Huy cũng vỗ vỗ nhẹ đầu Hồ Điệp để cô dễ ngủ. Chẳng mấy chốc, cô liền chìm vào giấc ngủ trên bờ vai vững chắc của anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-ngoc-nghech-cua-em/2875814/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.