Cái tên tiểu bạch thỏ là phải để anh gọi Hồ Điệp thì đúng hơn.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Sau một hồi chật vật, Hồ Điệp cũng thay đồ xong cho Thiếu Huy.
Lương Nhã Tịnh định chuẩn bị đi lên phòng của Bạch Thiếu Huy. Bà thấy từ nãy đến giờ cũng khá lâu rồi, mà Huyết Hồ Điệp và Bạch Thiếu Huy vẫn chưa xuống.
" Bọn con xuống rồi mẹ. "
Bạch Thiếu Huy đứng trên cầu thang nói vọng xuống.
Cả hai cùng đi xuống phòng khách.
Thấy Hồ Điệp và Thiếu Huy đã xuống, bà mỉm cười nói:
" Hai con xuống rồi à. Làm gì trên đó mà lâu thế hả con? "
Nghe Lương Nhã Tịnh hỏi vậy, Huyết Hồ Điệp đột nhiên nhớ đến lúc cô thay đồ cho Bạch Thiếu Huy khi nãy, bỗng chốc mặt của Hồ Điệp hơi đỏ lên.
Bạch Thiếu Huy nghe mẹ hỏi thì nhanh nhảu trả lời:
" Là do con thay đồ lâu đó mẹ. "
" Mẹ biết không, Bướm nhỏ còn giúp con thay đồ nữa đấy. "
Bạch Thiếu Huy cười tinh nghịch.
" Bướm nhỏ? Thay đồ cho con? "
" Con thấy thay vì gọi vợ là Hồ Điệp thì gọi vợ là Bướm nhỏ sẽ dễ thương hơn. "
" Thế à. "
Lương Nhã Tịnh gật gật đầu, cười.
Lúc này, bà để ý thấy Huyết Hồ Điệp đang đứng bên cạnh con trai mình mà mặt đỏ hết cả lên.
Bà lo lắng hỏi:
" Con sao vậy Hồ Điệp? Sao mặt con lại đỏ lên thế? Hay con thấy khó chịu hay không khoẻ à? "
"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-ngoc-nghech-cua-em/2875741/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.