Ngô Ngôn nghiến răng nghiến lợi. Này tên vô lại, biết rõ anh không được phát tiết hoàn toàn, còn cố ý chạy tới văn phòng quyến rũ người, quyến rũ xong rồi thì bỏ chạy, trên đời nào có chuyện tốt như vậy?
Chu Lăng cười hì hì: "Đồng chí trung đội trưởng, nhưng nơi này là văn phòng của anh nha, anh còn đang mặc quân phục nữa. "Cô cực kỳ đắc ý, PP lại bắt đầu vặn vẹo.
Ngô Ngôn bị cô cọ nổi lửa, một tay ôm thắt lưng cô đem người nâng cao lên một chút, tay kia thì vỗ vào PP của cô một chút. "Thành thật một chút. "
Anh khống chế lực đạo rất tốt, Chu Lăng cũng không biết đau là gì, nhưng cô vẫn nhỏ rọng hét ầm lên: "Ôi... PP của em khẳng định bị anh đánh đỏ lên. " Cô từ trên đùi Ngô Ngôn nhảy xuống, cố ý làm áo gió rơi xuống trên bàn làm việc, tiếp là không có làm động tác gì nữa, ánh mắt Ngô Ngôn đã muôn xuyên thẳng.
Nguyên lại là ở bên trong áo gió cô mặc dĩ nhiên là áo sơ mi của anh, vóc dáng của cô rất nhỏ, áo sơmi của anh cô mặc vào dài đến đùi, Ngô Ngôn lúc này có thể thề, bên trong cái gì cũng không mặc.
Chu Lăng cười hì hì ở trước mặt anh vòng vo vài vòng, dường như không có việc gì nói, trong tủ quần áo của phụ nữ vĩnh viễn thiếu một bộ quần áo, cho nên em mượn của anh mặc, chắc anh không ngại chứ?""
Ngô Ngôn đương nhiên không ngại, anh thậm chí nghĩ có phải hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253298/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.