Trần gia cách thành phố N mấy trăm km, Ngô Ngôn lại trì hoãn ở vài ngày mới trở về, trong tay còn ôm một đưa bé trai: "Tiểu Lăng, đây là con của Tiểu Trần là Trần Phúc Binh, ông bà nội của nó đều nằm viện, anh nghĩ trước tiên đem bé ở đây mấy hôm. "
Đây là con của Tiểu Trần? Chu Lăng nhìn đứa bé, lại nghĩ đến Tiểu Trần tươi cươi sáng lạn, cái mũi cô lại đau xót, vội hỏi: "Được. Phúc Binh phải không?Đã ăn cơm chưa?"Thoạt nhìn bé Phúc Binh giống như sợ người lạ, nhìn Chu Lăng, nhắm thẳng trong lòng Ngô Ngôn lui lại. Chu Lăng nghĩ nghĩ hỏi, "Chỗ này của dì có bánh bích quy, cháu có muốn ăn một chút hay không?"
Cô theo ngăn kéo lấy ra một gói bánh bích quy nhỏ cười tủm tỉm đưa tới trước mặt Trần Phúc Binh.
Bé Phúc Binh nhìn xem Chu Lăng, lại nhìn xem bánh bích quy, rốt cục cũng vươn tay: "Cám ơn dì. "
"Thật ngoan. "Chu Lăng thương tiếc sờ sờ đầu của bé, hỏi Ngô Ngôn, "Ông bà nội của bé đâu?"
Ngô Ngôn thở dài, đem đứa nhỏ đặt lên mặt đất nói: "Phúc Binh đi theo con chó chơi đi. "Bé Phúc Binh ghé nhìn thấy ở ban công thấy con chó to kia, hai con mắt tỏa sáng, quả nhiên chạy đi qua, "Thân thể của lão nhân gia không được tốt, nghe nói con dâu cũng cùng con trai bỏ mình, không chịu được đả kích, đều ngã bệnh. Anh đã đem bọn họ đưa vào bệnh viện, bệnh tình ổn định sau đó sẽ chuyển vào bệnh viện ở quân khu chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253289/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.