Chu Lăng rất muốn hung hăng ngủ cả một ngày một đêm, nhưng mà con gái của cô không phải bây giờ vẫn còn ở trong bụng, mà đã đi ra ngoài, đương nhiên là sẽ không nhu thuận như ở trong bụng đâu, cô cảm thấy mình vừa mới bắt đầu ngủ thì đã bị một trận tiếng khóc lớn của trẻ con, làm bừng tỉnh: "Cục cưng. "
Mẹ già thấy cô tỉnh, vui rạo rực ôm cháu gái đi tới: "Tiểu Lăng, đến xem con gái con, nhìn trông giống con rất nhiều a. "
Ba già đỡ Chu Lăng ngồi dậy tựa vào đầu giường, thế này mới thăm dò nhìn xuống đứa bé trong tã, nhíu mày nói: "Quá xấu, vừa hồng mặt lại nhăn, nhìn trông giống như con khỉ con, làm sao mà giống con?"
Mẹ già vỗ lên đầu cô một chút, sẵng giọng: "Đều đã làm mẹ, mà còn nói hưu nói vượn như vậy. Trẻ con sinh ra đều như vậy, con xem ánh mắt, cái mũi là giống con, còn lông mi cùng cái miệng là giống tiểu Ngô, còn cái cằm thì giống mẹ... "
Chu Lăng cẩn thận quan sát nửa ngày, vẫn là nhìn không ra giống nhau ở điểm nào, bĩu môi: "Mắt còn không có mở ra, mẹ làm sao thấy được ánh mắt giống con?" Thật sự là quá xấu, hơn nữa khóc mặt lại đỏ bừng, càng giống con khỉ con, "Nó như thế nào vẫn khóc? Có phải hay không đói bụng? Âm thanh khóc ghê gớm thật. "
"Cục cưng mới sinh ra, không được uống sữa ngay, phại đợi mấy tiếng nữa. Y tá vừa cho uống nước... Nếu không con ôm cục cưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/2253249/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.