Ngô Ngôn rời đi mất mười hai hôm, rốt cục hôm nay cũng trở về, lúc ấy Chu Lăng đang tắm, đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài, vội vàng trực tiếp đem cái áo ngủ trên giá mặc vào lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài xem.
Nhưng không may động phải vòi nước, làm cho người cô ướt hết, đành phải lấy khăn tắm quấn vào, đi ra khóe mắt cô cũng không nhìn Ngô Ngôn một cái, một tay giữ khăn tắm một tay mở tủ quần áo tìm kiếm váy ngủ.
"Tiểu Lăng "Ngô Ngôn đột nhiên ở đằng sau ôm lấy cô, cúi xuống hôn ở cổ cô, còn mang theo ẩm ướt, "Tiểu Lăng".
Thân thể Chu Lăng cứng ngắc một chút, cũng không quay đầu lại, chỉ nói: "Anh đã trở về mau đi tắm rửa đi. "
Cánh tay của Ngô Ngôn cứng ngắc, đau Chu Lăng âm thanh lãnh khí, lúc này mới nhanh buông cô ra, luống cuống tay chân cởi khăn tắm trên người cô ra muốn nhìn xem một chút có bị thương ở đâu không.
Chu Lăng lui về phía sau từng bước né tránh tay anh, thản nhiên nói: "Em không sao, anh nhanh đi tắm rửa đi... đã ăn cơm chưa?Ngô Ngôn nắm hai bàn tay lại, đứng ở đằng kia, trong con mắt tràn đầy ủy khuất và khẩn trương, cúi đầu nói: "Tiểu Lăng, anh không có... "
Chu Lăng dừng lại môt chút, tránh ra hai bước, đem váy ngủ để lên trên giường, đem khăn tắm quấn lại cho tốt, cũng không nhìn anh, chỉ nói: "Em đi nấu mỳ cho anh ăn. "
"Anh không đói bụng, Tiểu Lăng, anh không có... Ngày đó anh... "
Chu Lăng mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103404/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.