Rốt cục hôm nay Ngô Ngôn cũng đã gọi người đến nối mạng giúp Chu Lăng, xong xuôi cô xem qua một chút, tốc độ cũng không tệ lắm, soát trang web cũng rất nhanh, trò chơi cái gì cũng không có vấn đề.
Tiễn mọi người đi, cô theo thường lệ mở phần tin nhắn ra xem xét, rồi nhắn tin cho độc giả, giải thích nguyên nhân mấy ngày hôm nay không có lên mạng. Rất nhanh, tin nhắn đầu tiên hiện ra, đều là chúc mừng cô tân hôn hạnh phúc, còn có người kêu gào muốn ăn bánh kẹo cưới, và nháo động phòng.
Chu Lăng mỉm cười, nhắn tin trả lời lại, rồi nhìn đến tin nhắn cuối cùng thì ngây ngẩn cả người:[ Dành cho những ai mà muốn nhảy vào cái hố hôn nhân vạn năm: kết hôn xong là hưởng tuần trăng mật, khả năng sau đó có thể liền có đứa nhỏ, phải mất mười tháng mang thai, đến lúc đẻ ra thì phải nuôi dưỡng chăm sóc đến ba, bốn tuổi thì mới được gửi đi nhà trẻ, đến lúc đó thì mới có thời gian. Như vậy phải mất đến bốn, năm năm mới được rảnh rỗi. Ôi cảm thấy thật là mệt a... trăm ngàn lần đừng nhảy hố hôn nhân a!]
Vừa định nhắn tin cho độc giả yên tâm, sẽ đăng truyện đều đặn, và nhất định mau chóng hoàn thành truyện. Thì sửng sốt nhìn tin nhắn kia đến ngốc cả người. Muốn nói khi kết hôn xong, truyện trọng yếu thứ nhất là phải sinh con, nhưng là cô thật sự muốn sinh đứa nhỏ sao?
Sinh con cũng không giống với nuôi dưỡng sủng vật, không phải chỉ cho nó ăn uống no
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103398/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.