Không biết vì sao, buổi tuổi hôm nay Chu Lăng ngủ rất say sưa, mặc dù thường hay đi lại bằng xe lửa, ngồi ở trên xe cô lúc nào cũng nửa tỉnh nửa mơ, thỉnh thoảng lại còn gặp giấc mộng, không như lúc này đây ngủ thẳng đến trời sáng, mà cũng không gặp giấc mộng một lần nào.
Buổi sáng bị tiếp viên kiểm phiếu đánh thức, trong khi khó có được tinh thần khoan khoái.
Ngô Ngôn tựa hồ sớm đã đi lên, đang ngồi xuất thần ở bên giường, không biết đang suy nghĩ cái gì, thấy cô tỉnh, liền lấy khăn rửa mặt, đồ dùng cá nhân trong túi ra đưa cho cô, rồi nhanh nhẹn đứng lên cầm cái chăn mỏng lên gập thành khối đậu phụ.
Thông qua mạng, bọn họ chọn được một cái khách sạn nổi tiếng, tuy rằng không có quầy ba cao cấp, nhưng đổi lại cái khách sạn này nằm đối diện với dòng sông Li Giang, phục vụ lại tốt, rất nhiều người đến Quế Lâm đều lựa chọn nơi này để ở.
Ông chủ là người địa phương, và khách sạn này cũng là của chính ông, do nắm bắt được thời cơ, du khách đến đây du lịch càng ngày, càng đông, ông liền đem nhà ở của mình cải tạo thành nhà nghỉ, làm hơn hai mươi năm, rồi dần dần mở rộng thành khánh sạn bây giờ.
Cũng may bây giờ không phải là mùa du lịch, tháng chín thì khai giảng đầu năm học, tháng mười một nghỉ đông lại cũng chưa tới, cho nên bọn họ rất thuận lợi thuê được căn phòng tốt, lại đối diện với quang cảnh của dòng sông Li Giang.
Chu Lăng vừa vào đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-la-bo-doi-dac-chung/103391/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.