Tôn Thế Anh trầm ngâm, hắn không phủ nhận những gì con trai mình nói. Hắn muốn lắm chứ, để thực hiện cho dã tâm của mình, có việc gì mà hắn không làm, ngay cả giết người hắn cũng đã làm rồi đấy thôi.
- Con thì biết gì chứ. Không phải ta không muốn mà là chưa làm được. Ta cứ nghĩ, sau vụ tai nạn năm đó của bố thằng nhãi Tôn Hồng Lỗi, ta có thể nắm chắc được Tôn Thị trong tay. Nhưng không ngờ đến cuối cùng vẫn là vào tay của Tôn Hồng Lỗi.
- Cha, không phải người không làm được, mà là người không đủ nhẫn tâm mà thôi.
- Con dám nói ta không đủ nhẫn tâm. Ngay cả anh trai của mình ta cũng đã giết rồi, còn cần làm gì mới gọi là nhẫn tâm nữa.
- Nhưng người đã không nhổ cỏ tận gốc. Lẽ ra mười bảy năm về trước, khi mà Tôn Hồng Lỗi chỉ còn là thằng nhóc hỷ mũi chưa sạch, người nên để hắn đoàn tụ với cha mình dưới âm ty địa phủ. Chẳng phải như thế, bây giờ Tôn Thị và cả bang Phi Hổ sẽ là của người sao?
- Đúng là ta chưa từng nghĩ đến.
Giọng lão ta nhỏ đi vài phần sau lời chất vấn của con trai mình. Lão rơi vào trầm tư những suy nghĩ ngổn ngang. Tôn Thế Minh biết cha hắn phần nào đang bị lời nói của mình lung lạc. Hắn tiếp tục lên tiếng.
- Cha à, nếu người không làm được thì để đó con làm. Nếu người đã không thể trở thành người đứng đầu, thì để đó, con giúp người.
- Con định làm gì?
- Làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928324/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.