Dù khá khó xử, nhưng Hắn vẫn phải chấp nhận để cô có đưa bà về phòng bệnh. Bởi đơn giản, bây giờ, dù hắn có làm thế nào, khuyên can, dỗ dành ra làm sao, chung quy cho cùng bà vẫn không để cho cô đi.
Về đến phòng bệnh, Doãn Mạt Hy dỗ dành bà, nói chuyện với bà, giúp bà chải tóc, cùng bà làm rất nhiều việc nhỏ nhặt.
Dù đó chỉ là những việc trông có vẻ bình thường, nhưng hắn lại cực kỳ vui mừng và biết ơn cô. Đã lâu lắm rồi, hắn mới thấy mẹ mình lại cười vui vẻ đến như vậy.
Hắn cũng không nhớ rõ bao lâu nữa, nhưng chắc khoảng mười bảy năm về trước. Khi mà ba hắn qua đời, và đứa em gái hắn hằng yêu quý cũng biến mất không rõ sống chết.
Khi đó, hắn chỉ là một thằng nhóc mới mười hai tuổi. Ngày ngày phải chứng kiến mẹ mình như một cái xác không hồn, dùng nước mắt để rửa mặt, hắn cũng không biết phải làm gì để bà vui.
Rồi gánh nặng gia sản đè nặng lên vai hắn, một thằng nhóc trong mắt người khác gọi là hỷ mũi chưa sạch. Áp lực công việc và những bài học kinh doanh mà hắn phải đối mặt hàng ngày làm cho hắn bỏ bê đi người mẹ đang đau khổ cùng cực của mình.
Khi hắn đủ mạnh để lèo lái và nắm giữ được cả tập đoàn lớn mạnh trong tay, cũng là lúc hắn nhận ra, mẹ mình thần trí không còn được minh mẫn.
Bà lúc tỉnh lúc loạn, có lẽ, nỗi đau quá lớn, khiến bà không dám đối mặt với thực tế. Bà chọn cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928315/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.