Anh cúp máy, rút ra một điếu xì gà, châm lửa anh rít một hơi thật mạnh. Những lúc mà tâm trạng buồn phiền như thế này, hơi thuốc phần nào làm cho đầu óc anh trấn tỉnh hơn.
Khói thuốc lượn lờ trước mặt anh, rồi nhanh chóng hòa vào không khí. Gió đêm dịu nhẹ mơn trớn trên tóc, trên khuôn mặt anh. Cảnh đêm tĩnh lặng như khắc hoạ bóng dáng của anh thêm rõ nét.
Anh cũng không biết mình đã đứng bên ngoài ban công bao nhiêu lâu. Chỉ đến khi anh phải rùng mình vì gió lạnh, anh mới chịu trở vào phòng.
Cũng may mà cô không có việc gì nghiêm trọng. Bác sĩ riêng mà quản gia gọi đến khám cho cô cũng nói cô không sao, chỉ là vết thương ngoài da. Hơn nữa, do thuốc chưa hết tác dụng nên cô mới mệt mỏi thiếp đi mà thôi.
Ông còn dặn dò anh cứ yên tâm. Chỉ cần cô chịu khó nghỉ ngơi vài ngày sẽ hoàn toàn bình thường. Vết thương ở má của cô cũng được ông xử lý và bôi thuốc đã dịu đi mấy phần. Không còn quá chói mắt như ban nãy nữa.
Lấy thêm một bộ chăn gối, anh ngủ ngay trên sofa. Anh không yên tâm để lại cô một mình. Anh muốn ở bên cạnh cô mọi lúc cô cần.
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu ngày nhẹ nhàng bao phủ lên toàn bộ đất trời. Sương sớm hãy còn ướt át trên từng kẽ lá lại được nhuộm thêm sắc vàng trở nên tươi sáng và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Bên trong căn phòng, Doãn Mạt Hy khẽ chớp đôi mi nặng trĩu. Cũng may là cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928294/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.