Doãn Mạt Hy tiêu sái dời đi. Trong lòng cô bây giờ đang rất hả hê. Gì chứ, dằn mặt được người lâu nay chẳng coi mình ra gì, nói không thích là nói dối rồi.
Ngược lại với vẻ tiêu sái của Doãn Mạt Hy, nhìn Lam Nhã Huyền bây giờ lại có chút chật vật. Mặt mày thì bơ phờ cắt không còn giọt máu. Hơn nữa, ban nãy vì Doãn Mạt Hy buông tay bất ngờ, cô ả không lường trước được nên bất ngờ ngã sõng xoài ra sàn nhà. Thật là mất mặt mà.
Âu Dương Giản Ly vẫn tiếp tục diễn tròn vai một người bạn tốt. Dù trong lòng vạn lần đang thầm chửi Lam Nhã Huyền ngu ngốc, nhưng bên ngoài vẫn phải tỏ ra quan tâm. Giản Ly đến bên cạnh cô ả, nhẹ nhàng đỡ cô ả dậy.
- Nhã Huyền, cậu không sao chứ? Xin lỗi, ban nãy mình không giúp gì được cậu.
Lam Nhã Huyền xoa xoa cổ tay đã bị Doãn Mạt Hy xiết đến đỏ ửng, ánh mắt hung hãn tràn ngập sự ghét bỏ. Ả nghiến răng nghiến lợi nói.
- Không phải tại cậu, là do con khốn Doãn Mạt Hy kia. Chuyện ngày hôm nay mình không dễ dàng cho qua đâu. Chỉ là một con nhỏ vô danh cũng muốn nhảy lên đầu mình ngồi. Cũng xem thường Lam Nhã Huyền mình quá rồi.
- Nhã Huyền à, cậu định làm gì vậy? Thôi bỏ đi, cậu đừng làm gì đến cô ta. Cậu không thấy thái độ của cô ta ban nãy sao, thật đáng sợ.
- Sợ gì chứ. Mình nhất quyết không bỏ qua.
Ả vừa nói vừa bực mình nện gót giày cao gót của mình bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928286/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.