Doãn Mạt Hy đích thị sinh ra để dành cho máy tính. Cái thế giới tạm gọi là " hũ nữ" trong thế giới riêng của mình luôn làm cô đam mê đến vô tận.
Người ngoài nhìn vào những con số, ký tự màu xanh lá cây không ngừng nhảy nhót trên màn hình thì quả thật nhức mắt, nhưng đối với cô đó là cả một thành tựu. Cứ hễ cắm đầu vào màn hình là cô không dời mắt được. Những việc làm cô phiền muộn cũng nhanh chóng không còn tồn tại.
Mãi mê với công việc của mình cho đến khi chiếc tai phone của cô bị Cẩm Linh lấy ra khỏi tai. Cô quay lại hỏi.
- Cậu làm gì vậy?
- Còn làm gì được nữa, cậu không định về à? Đến giờ nghỉ rồi.
- Nhanh vậy à? Mình còn tưởng chưa đến giờ.
- Cậu ý, cứ hễ cắm mặt vào máy tính là chẳng biết trời trăng gì. Về thôi.
Khẽ vươn vai kết thúc một ngày đầu tiên thực tập. Kể ra ngoài vụ cơm trưa thì cũng không phải tệ lắm, cảm giác cũng không đến nỗi tồi. Chí ít cũng ổn hơn máy tiết học khô khan ở trường.
Hai cô gái sóng bước bên nhau, nhưng hình như giờ đây họ không còn như hình với bóng nữa rồi. Rất đơn giản vì ai rồi cũng sẽ tìm được thế giới riêng của mình. Điện thoại của Cẩm Linh vang lên, nhìn màn hình cô mỉm cười hạnh phúc. Chắc có lẽ là người khiến cô có thể vui vẻ mỗi ngày. Áp điện thoại vào tai, vẫn là giọng nói dịu dàng hàng ngày cô nàng trả lời.
- Alo. Em nghe ạ.
Chẳng biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/928282/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.