Âu Dương Chính Thần đặt tờ báo trên tay xuống bàn, anh thong thả đứng lên cài lại nút áo vest. Sao hôm nay anh lại thấy bầu không khí tốt như vậy chứ. Có lẽ là do tâm trạng anh tốt sao? Anh cất giọng hỏi Lăng Vũ.
- Lăng Vũ. Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
- Lão đại. Sao anh có thể quên tuổi của em được. Em năm nay 27 tuổi rồi.
- 27 tuổi? Cậu cũng nên yêu đương đi thôi. Không thể cứ một mình mãi được đâu. Cảm giác thích một người tuyệt lắm đó. Cậu phải tự mình thử đi mới biết được.
Hắn nghe những lời anh nói mà trong đầu không ngừng gào thét " Lão đại, anh đừng có khoe khoang như vậy được không? Làm như chỉ có anh mới có người để thích không bằng. Chẳng phải anh vẫn chưa cưa cẩm được người ta hay sao? Còn bày đặt lên giọng khoe khoang với hắn."
Anh tiêu sái bước đi, mặc Lăng Vũ đằng sau với những suy nghĩ của mình. Khi hắn kịp hoàn hồn thì anh đã đi ra tới cửa chính. Hắn gọi với theo anh.
- Lão đại, anh đi đâu để tôi chuẩn bị xe!
- Không cần, hôm nay cho cậu nghỉ. Cậu thấy ai đi hẹn hò mà mang theo tài xế bao giờ chưa.
Chiếc Bugatti Veyron được anh điều khiển vun vút trên đường. Đối với người đang có tâm trạng tốt như anh, cảnh vật hôm nay đẹp đến lạ.
Mười một năm nay, kể từ khi anh mới mười tám tuổi. Quỹ đạo thời gian của anh chỉ quay quanh làm việc, tổ chức Bạch Long, không thì là những cuộc giao dịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/242800/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.