Dù cho ngàn lần, vạn lần Doãn Mạt Hy có trách ông, thì ông vẫn sẽ làm như vậy. Một giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt đã nhuốm màu thời gian của Hoắc Việt, khi chuyện quá khứ một lần nữa như cuốn phim buồn tua chậm trong tâm trí ông.
Ai chẳng có thời trai trẻ, chẳng từng có trái tim ngập tràn tình yêu và hy vọng vào một tương lai tươi đẹp. Nhưng ông đã vĩnh viễn mất đi người con gái mà ông yêu.
Người ông yêu trước đây cũng chẳng khác gì Doãn Mạt Hy bây giờ. Bà xinh đẹp, hoạt bát. Nhưng cũng vì sự hoạt bát đó mà bà phải trả giá bằng chính mạng của mình khi để lộ thân phận sát thủ của bản thân.
Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, kẻ thù thì làm sao có thể nương tình. Bà đã chết do chính cái bẫy mà bọn chúng đã dựng lên.
Khi Hoắc Bân tìm thấy bà, thì bà chỉ còn lại thoi thóp chút hơi tàn. Hình ảnh bà ngày hôm ấy, mình đầy máu me chết trong vòng tay ông là nỗi ám ảnh, cũng là nỗi đau mà cả đời ông không vượt qua nổi..Ông không muốn nỗi đau đó lại lặp lại trên người Doãn Mạt Hy.
Nhưng ông không biết rằng, dù cho ông có phạt cô, thì cũng không bao giờ Doãn Mạt Hy giận ông. Vì sâu thẳm trong cô, ông chính là một người cha, một người đã tái sinh nên cuộc đời mới cho cô, thì làm sao cô có thể giận. Hai nữa, bản thân cô ý thức được rằng những gì ông làm, chỉ là muốn tốt cho cô. Chỉ là bản tính năng động cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/242795/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.