Sáng hôm sau, Mọi tài liệu mà anh muốn biết đã được Lăng Vũ đặt trên bàn làm việc. Anh đọc lướt qua một lần để tìm hiểu qua những gì mình muốn biết. Đặt lại tập tài liệu xuống bàn, anh đều giọng nói chuyện với Lăng Vũ.
- Lăng Vũ, cậu nói xem, với tình hình hiện giờ tôi có thể nên bán lô vũ khí kia cho James hay không?
- Cái này tôi không giám tự mình chủ trương. Nhưng chuyện James qua đây bàn chuyện làm ăn, chẳng phải một phần muốn mượn uy của chúng ta ở khu vực châu Á làm tăng thêm sự uy hiếp với thế lực đối đầu hay sao?
- Đúng vậy. Cậu nói không sai. Kỳ thực ra, cũng không hẳn là không thể thương lượng. Chỉ có điều, chúng ta nhận được gì từ chuyện này mà thôi.
- Vẫn là Âu tổng sáng suốt.
- Không còn chuyện của cậu nữa. Ra ngoài được rồi. Chuẩn bị thật tốt cho cuộc gặp tối nay hộ tôi.
- Vâng. Tôi đã rõ.
Thật sự, để trở thành một người có thể hiệu triệu cả nghìn người không dễ dàng chút nào. Ở địa vị của anh. Không phải chỉ suy nghĩ vì bản thân mà còn vì lợi ích của bang phái nữa.
Đối với miếng bánh mà James hắn đã tự tay dâng đến miệng anh, nói không có hứng thú là nói dối. Hai nữa, với tình hình khi mà các bang phái ngầm đều muốn rục rịch phân tranh lợi ích, việc mô rộng thế lực đối với anh cũng không hẳn là một việc không tốt.
Còn ở một phía khác, Doãn Mạt Hy đang sắp chán ngấy đến tận cổ rồi. Mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-hac-dao-ke-hoach-dua-vo-yeu-ve-nha/242791/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.