Phạn Phạn sắp được 1 tuổi rồi.
Chú Quyền nói nên làm lớn một chút, vì trong nhà chỉ có mỗi một đứa nhỏ mà thôi.
Ông đã bắt đầu chăm sóc Bạch Tông Ân từ khi anh 16 tuổi, cũng không phải là người chú đã chăm sóc từ bé nên mới đầu giữa ông và Bạch Tông Ân còn có một khoảng cách nhất định, hơn nữa cũng vì tích cách trầm mặc của Bạch Tông Ân nên nhiều lúc chú Quyền cũng sợ mình sẽ nói ra lời làm phật ý anh.
Dần dần những ngày sau đó, một là trưởng bối, một là con cháu, hai người đã hoà hợp và hiểu rõ nhau.
Đến lứa Phạn Phạn thì lại khác. Phạn Phạn là đứa nhỏ mà chú Quyền tận mắt nhìn thấy nhóc lớn lên từng ngày, sau này biết nói sẽ gọi ông nội. Đôi khi chú Quyền còn cưng chiều Phạn Phạn quá mức nữa.
"Thế thì làm lớn chút thôi, mà như vậy thì phải đặt khách sạn ạ?"
Tương tự như tiệc trăm ngày đợt trước của Phạn Phạn vậy.
Chú Quyền vẫn cảm thấy như vậy là chưa đủ: "Tháng Chín này thời tiết khá tốt, nắng gió đều thích hợp, ở khách sạn thì thuận tiện cho người lớn, nhưng Phạn Phạn phải phơi nắng, cho thằng bé có chỗ để chơi đùa này nọ..."
"Con biết rồi!" Tề Trừng đột nhiên nhớ ra: "Chú Chu có tặng con một căn biệt thư, nghe bảo là ở vùng ngoại ô, con chưa tới đó bao giờ, bên kia ít người nên yên tĩnh lắm, cây xanh cũng nhiều lắm ạ."
Lúc trước, khi Tề Trừng bán cổ phần Tưởng thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com/3363670/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.