Đương nhiên là cuối cùng bọn họ vẫn không giả vờ quay trở về để làm lại từ đầu.
Quần áo đều đã được dì Trịnh ủi nóng qua, nếu như bỏ lại vào hộp sẽ rất phiền phức. Tuy nhiên, hộp đựng đều được giữ lại, quần áo quý giá, đến hộp đựng đồ cũng rất đẹp và thủ công, mặt ngoài có tay cầm bằng đồng, tựa như một ngăn kéo nhỏ mở ra, bên trong còn có lát bông mềm.
... Thật đúng là tiền nào thì của nấy mà.
Lộ Dương nói như vậy là vì trước đây y chụp hình Hán phục cho phường XX, nhưng cũng có nhắn tin tìm hiểu qua các cửa hàng khác, một bộ Hán phục cũng phải bốn, năm trăm, đắt một chút thì hơn một ngàn, chỉ nhiêu đó thôi là Lộ Dương đã cảm thấy chúng mắc lắm rồi.
Vậy mà đằng này ngốc bạch ngọt chi một phát hơn ba mươi vạn, về nhà còn nói với y rằng bội đao này được mô phỏng theo Tú Xuân Đao của Cẩm y vệ, lại còn bảo rằng mình được giảm giá, chiếm hời nhiều lắm nữa chứ.
Một cây Tú Xuân Đao tận mười ngàn tám, Lộ Dương không hề cảm thấy hời ở chỗ nào.
Chẳng qua là thời gian này thấy ngốc bạch ngọt bận tới bận lui việc này, trông hưng phấn lắm, thế nên Lộ Dương không muốn giội cho cậu một thau nước lạnh. Y không nói đến số tiền chi ra của ngốc bạch ngọt, chỉ riêng đối với nội dung quay chụp và phương án thực hiện thôi là y đều sẽ tích cực thảo luận cùng cậu.
Vậy đi, ngốc bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com/2422021/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.