Bầu không khí bỗng có chút kỳ quái.
Vẻ mặt của Husky trông vô cùng bi tráng nghiêm túc, Tề Trừng cũng không biết nên nói gì.
Bạch Tông Ân gật đầu, giọng điệu trước sau như một nói: "Phạn Phạn đi nặng ra tã rồi, cậu thay tã cho thằng bé đi."
Tưởng Chấp: "Hả?"
"Không phải nói chỉ coi anh là anh trai à? Lập tức không nghe lời nữa sao?"
Tưởng Chấp:... Ý hắn đâu phải vậy đâu. Nhưng trong lòng thoáng thoải mái, từ Tưởng Chấp biến vèo lại thành Husky, xắn tay áo nói: "Thay thì thay, Phạn Phạn đáng yêu như thế, có thể thối đến đâu được chứ."
Anh dâu tốt bụng tiện tay đưa tã mới qua, đồng thời bưng đĩa ngó sen chiên trốn vào trong góc.
"Ông xã mau lại đây đi." Cẩn thận bị thối đến choáng luôn đó.
Bạch Tông Ân: "Anh xem Tiểu Chấp làm thế nào."
Cũng phải, Husky không có con nên sẽ không biết thay cái này, chỉ có thể nhờ ông xã khổ cực hướng dẫn thôi. Tề Trừng cắn một miếng ngó sen chiên, đắc ý vô cùng.
Phạn Phạn bủm bủm hai lần, mặt thịt nín nghẹn nhưng vẫn không khóc. Bởi vì thấy ba và chú đến nên vô cùng tự giác uốn éo mông, ra hiệu cho hai người.
"Cởi nó ra trước đi." Hướng dẫn kỹ thuật - Bạch Tông Ân.
Người chú Husky cười từ ái: "Con xem ba của con kìa, trốn xa như vậy, Phạn Phạn nhà chúng ta đáng yêu như thế, đi nặng có thể thối..."
Nụ cười đã tắt. jpg
Husky không còn cười nữa, lập tức nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com/2421982/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.