"Đẹp thật, vẽ Phạn Phạn đẹp hơn nhiều luôn này."
Chú Quyền khen ngợi rồi nói: "Chúng ta treo cái này ở phòng trò chơi nhé? Hay là phòng khách? Chú thấy treo ở phòng khách được đấy, vừa vào nhà là có thể thấy Phạn Phạn ngay, tốt biết bao."
Cuối cùng nghe theo chú Quyền treo ở phòng khách, cũng may là khung tranh không lớn lắm nên được treo lên tường cạnh giá sách với bàn lớn, ánh mặt trời từ cửa sổ sát đất rọi vào nhà, chiếu lên bức tranh, cả căn phòng đều sáng sủa ấm áp.
Bởi vì bức tranh này mà chú Quyền càng đối xử nhiệt tình với Lưu Tư Niên hơn.
Tết đến thì chung quy vẫn phải tán gẫu về chuyện gia đình, nói tới nói lui lại nói đến tình huống của Lưu Tư Niên. Tề Trừng cứ sợ Lưu Tư Niên không thích người khác hỏi về vấn đề này, ai ngờ hắn lại còn cười nói: "Tôi là người theo chủ nghĩa không kết hôn."
Bản thân chú Quyền cũng là cả đời không kết hôn, nhưng cái "không kết hôn" của ông không phải theo chủ nghĩa thời thượng, mà khi ông muốn kết hôn thì người mình yêu lại không còn, đợi qua một thời gian sau, tuổi đã cao lại không tìm được người thích hợp, hơn nữa ông còn không có tiền.
Làm công kiếm tiền, công việc gì ông cũng làm, chờ đến khi tiết kiệm được đủ tiền mua nhà thì không còn người mình thương, ông Lý cũng đi mất, thế là chú Quyền đến chăm sóc cho Bạch Tông Ân, bận trước bận sau hết nửa đời người, lòng muốn kết hôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com/2421978/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.