Trong tâm trí cô vũ hội sáng bừng ánh bỗng chốc trở lên đen tối chỉ có ánh sáng oé lên là con dao trên bàn. Vôn dĩ là một tiểu thư danh giá lấy chồng hai năm bị chồng ghẻ lạnh bị gia đình chồng xỉ nhục còn bị em chồng phẩy bận. Cô không thiết sống nữa, cô rất mệt từ khi gả cho anh chưa một ngày nào cô thấy hạnh phúc. Bạch Diêm An nắm lấy con dao không ngần ngại đâm vào ngực mình màu đỏ trào ra trên bầu ngực cô rất trói mắt. Tiếng hét chói tai ở xung quanh, cô quay lại nhìn ngay cả khi chứng kiến vợ mình tự sát anh cũng không hề chau mày lấy một cái. Có lẽ Trạch Cẩm nói đúng cô vốn không phải vợ anh chỉ là ngườ phụ nữ được mua về. Nếu được chọn lựa lại nhất định cô sẽ không lấy một kẻ máu lạnh như anh đáng tiếc ngay từ đầu cô đã không có sự chọn, từ lúc bắt đầu cô vốn chỉ là món hàng để họ trao đổi quyền lực tài chính thực sự thật đáng tiếc.
Bạch Diêm An mở mắt ra nhìn khoảng không tối trước mặt quay đầu nhìn sang bên trái bóng người đen ngồi trước khung cửa kéo rèm chỉ có chút ánh sáng yếu ớt chiếu vào. Cô đang ở đâu? địa ngục sao? Sao xuống địa ngục rồi mà ngực cô lại đau thế này.
"Đừng cử động nếu không vết thương sẽ rách ra."- Giọng nói vang lên khiên cô giật mình không thể nào ngay cả khi cô xuống địa ngục anh cũng không tha cho cô sao.
Trạch Dương kéo rèn ánh sáng chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-dang-so-qua-di/2704324/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.