Bàn ăn gần đó, Á Lệ nhìn đồng hồ trôi qua ba mươi phút rồi chưa thấy bóng dáng Gia Huy đâu. Cô nóng lòng quay đầu nhìn cửa ra vào, ngoài mấy khuôn mặt không quen biết ra thì chẳng còn ai.
Chẳng lẽ anh không đến thật sao? Thì ra tình cảm bấy lâu nay là do chính cô ảo tưởng, hóa ra từ khi bắt đầu anh đã không chờ được cô nữa. Hai mắt cay xè, thức ăn trên bàn đã nguội đi, không còn bốc khói nghi ngút như vừa mới bưng ra nữa.
Tình yêu của cô cũng bay đi theo gió không thể lấy lại như thế sao? Miễn cưỡng gắp vài miếng ăn thử, mùi vị đồ ăn này cũng không tệ. Rõ là ngon nhưng lại không thể nuốt xuống được, khó chịu vô cùng.
"Gia Huy, có phải em sai thật rồi không, là do em bỏ anh đi mới xảy ra cớ sự như thế."'
Nhớ lại ngày hôm đó, trời mưa tầm tã, những cơn gió mang theo hơi nước thấm vào cơ thể. Một cô gái đứng trước thềm chỉ khoác độc chiếc áo len màu đỏ mỏng manh, ánh mắt không rời khỏi con đường hẹp phía trước.
Ánh đèn loang lổ rơi xuống mặt đường, mưa trút xuống như tâm trạng cô gái lúc đó. Thỉnh thoảng thân thể cô run lên vì lạnh, ngày mai là ngày cô đi. Anh không đến, bản thân cô sắp hết hy vọng thật rồi..
Bỗng tiếng bước chân càng lúc càng lớn, Gia Huy kéo ghế ngồi xuống phía đối diện Á Lệ. Dáng người anh cao lớn, khuôn mặt thu hút ánh nhìn đi đến đâu cũng không giấu được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ong-xa-dai-nhan-lai-muon-em-roi/3675852/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.